Doanh nghiệp giới thiệu

Tổng Công ty 36
Công ty Nano
Áp lực Đông Anh
An Phát
Công ty Sigma Việt Nam
Công ty Cổ phần thiết bị giáo dục và Khoa học kỹ thuật Ngân Hà

Liên kết website

Nghi Lộc 1
Khóa 70-73
Du lịch Cửa Lò
Vũ Đăng Hiến
Nguyên Hùng
Lê An Tuyên

Trang nhất » Tin Tức » Gương mặt tiêu biểu

Đăng bài viết

Giám đốc Công ty Thiết bị áp lực Đông Anh: Nặng lòng với... nồi hơi

Chủ nhật - 22/07/2012 05:59


“Nặng lòng với quê hương nên hằng năm tôi đều gửi quà tham gia đóng góp từ thiện. Có những bạn bè, con em Nghi Thu muốn xin vào làm, trước khi nhận họ thì tôi đều không quên ra “sắc lệnh”: Phải nhất nhất đam mê với nghề nồi hơi, nếu không thì đừng có vào”.

>> Xem thêm: Công ty Cổ phần Thiết bị áp lực Đông Anh

“Mỗi lần về thăm quê là mỗi lần tôi không khỏi xúc động. Tôi như sống lại tuổi thơ trên mảnh đất quê hương nghèo khó. Làng biển Nghi Thu (thị xã Cửa Lò - Nghệ An) quê tôi một thuở hắt hiu nắng thét gió gào, cồn cát chang chang. Đêm đêm vọng tiếng hát ru bằng những vần thơ trong Truyện Kiều của Danh nhân văn hóa thế giới Nguyễn Du - (Tiên Điền - Nghi Xuân - Hà Tĩnh) của các bà, các mợ quê đã có sức lay động lạ kỳ…”

Quê anh lam lũ ít nơi bằng. Trẻ nứt mắt đã theo mẹ ra bờ cát bỏng rẫy giữa trưa hè cào ngao cào ngán. Đêm đêm thấp thoáng bóng đèn như con đom đóm đực hắt ra từ những con thuyền nhỏ nhoi - nghề câu mực mưu sinh.

Sau 7 năm bám trụ nơi chiến trường ác liệt Thành cổ Quảng Trị, người chiến sỹ bộ đội đặc công về phục viên. Từ đây cuộc đời anh như bước sang một trang mới cũng đầy ắp những truân chuyên, khốn khó.

Vẫn còn đó chất “thép” của người lính

Xuân Phong: Trở về quê hương - mảnh đất nghèo Nghi Thu, anh đã nếm mùi bươn trải?

TGĐ Minh Chương: Về quẩn quanh “ao làng”, trong lòng tôi nặng trĩu những âu lo: nghề của mình là nghề… lính - làm gì kiếm kế sinh nhai? Vốn liếng không có lấy một xu, trong lúc gia đình khó khăn. Bà con thôn quê đều chung cảnh lam lũ, đội nắng đội gió quanh năm tứ mùa bên những cánh đồng nhỏ nhoi trồng thuốc lào, trồng ngô, làm muối… mà cuộc sống vẫn hẩm hiu.

Tôi cũng ra sức cày bằng đủ thứ nghề: cào ngao - ngán ngoài bãi cát, trồng lạc, làm muối, chăn nuôi…

Xuân Phong: Nguyên nhân gì đã khiến anh “xuống chiếu, rời đô”?

TGĐ Minh Chương: Sau những đêm dài trăn trở: ở lại quê hay tìm đến miền “đất lành chim đậu”? Bám trụ quê hương thì chỉ loanh quanh mãi với mấy thứ gọi là nghề như thế thì thật buồn tẻ, bao giờ cuộc sống mới được mở mày mở mặt? Suy đi tính lại mãi, cuối cùng tôi đã quyết định thử một phen ba lô khăn gói bén đất Hà thành.

Xuân Phong: Vậy là anh đã đem theo “nghề lính” đi… đấm xứ người?

TGĐ Minh Chương: Hiểu nôm na thì là vậy. Thuở đầu khó nhọc, nhưng mà gặp được vận may. Tôi mang “nghề” có sẵn đó đi xin việc và được nhận vào làm bảo vệ tại Tổng công ty Sản xuất & Dịch vụ vật tư kỹ thuật (tổng công ty to nhất miền Bắc lúc bấy giờ, chuyên cung cấp các hệ thống vật tư, thiết bị cho ngành công nghiệp thực phẩm).

Nhờ chất lính còn hừng hực trong tâm, tôi đã lao động quên mình, làm việc với tinh thần và trách nhiệm rất cao. Thế rồi hơn một năm sau, tôi được chuyển về công tác tại Tổng kho Vật tư Bắc Sông Hồng, làm công nhân bộ phận lắp ráp dây chuyền sản xuất bia…

Xuân Phong: Nghe bà con cùng sống trong khu cũ kể lại, thời gian này “anh công nhân Chế Minh Chương trở thành ông chủ chăn nuôi lợn nổi tiếng mát tay”?

TGĐ Minh Chương: Số là thế này. Hồi đó, tôi vừa nai lưng làm thợ lại vừa ra sức chăn nuôi lợn để thêm thắt đồng rau mắm. Bao nhiêu đồng dư dật tích cóp được thì tôi đều “nướng” vào lợn. Quả thực là mình nuôi lợn mát tay, con nào con nấy lớn nhanh trông thấy, béo trùng trục. Mỗi lần xuất chuồng cứ là cỡ 5 tấn lợn hơi, bình quân mỗi con nặng 1 tạ - đến mức không ai tin.

Xuân Phong: Và giai thoại “một đêm mổ liền lúc 3 chú lợn tạ” cũng rơi vào thời điểm đó?

TGĐ Minh Chương: Đúng thế! Chuyện chăn nuôi lợn của tôi - người nào không chứng kiến thì không biết, còn những ai đã chứng kiến, mỗi khi nhắc lại chuyện cũ thì bò lăn ra mà cười - cười mãi cho tới bây giơ cũng chưa hết!

Quả đận đó tôi đã gặp xui. Những chú lợn tạ tròn quay đang sống khoẻ như vâm thì bỗng dưng lăn đùng ra chết! Chúng chết về đêm! Đầu tiên là 1 con chết. Tôi xăm xăm đi làm thịt lợn… Làm xong xuôi đâu đấy, mang phân phát cho bà con lối xóm nào thịt, nào mỡ…, tôi ra thăm chuồng thì lại thấy 1 chú lợn nữa đi toi! Lại làm thịt tiếp… Rồi con thứ 3 cũng chung số phận! Tôi đã phải thức trắng cả đêm mà cày chứ biết làm sao? Nhưng mà tôi ngốc. Giá cứ quăng xừ nó đi thì đỡ vất vả. Đằng này lại xắn tay vào làm lông (tiếc quá mà) để rồi cuối cùng, thịt, mỡ nhiều quá cho không ai buồn lấy đành phải cho ra… ao. Ngày đó, bói đâu ra nhiều tủ lạnh mà chưng mà đựng?

Ăn - ngủ - nghỉ - giải trí bằng… nồi hơi!

Xuân Phong: Kể nghề của anh cũng là cái sự bươn trải. Chẳng hay anh “bén duyên nồi hơi” từ khi nào?

TGĐ Minh Chương: Ngày còn làm thợ ở Tổng kho Vật tư Bắc Sông Hồng, vì làm ở bộ phận lắp ráp dây chuyền sản xuất bia nên dính đến hệ thống nồi hơi. Hằng ngày mình tiếp xúc thường xuyên với nồi hơi nhưng lại hiểu biết quá ít về nó. Mỗi khi động đến nồi hơi thì đều vui vẻ chấp nhận công việc “thiên lôi chỉ đâu đánh đó”! Bứt rứt khó chịu - ấy là khi sờ gáy thấy… nóng mặt phừng phừng, tôi mới dứt khoát dành toàn bộ thời gian nghỉ ngơi của mình vào việc đi sưu tầm tài liệu, sách vở liên quan đến kỹ thuật nồi hơi. Rồi tôi đóng cửa… “buông rèm nhiếp chính” nghiên cứu, ngẫm nghĩ về lĩnh vực này.

Xuân Phong: Con đường đưa anh đến với nghề nồi hơi chỉ đơn giản có vậy?

TGĐ Minh Chương: Đâu có dễ dãi như nhà báo tưởng. Mà là cả một quá trình nhào nặn phải đổ mồ hôi xôi nước mắt…

Được cử đi học tại Trường Công nhân kỹ thuật Cơ khí Vạn Điểm, tôi như mở cờ trong bụng: đây sẽ là một cơ hội lớn để mình có điều kiện cọ sát nhiều hơn với kỹ thuật nồi hơi. Trong thời gian học tại Trường, tôi sắp xếp thời gian để sao cho vừa đảm bảo học tập tốt lại vừa tiếp xúc trực tiếp với trang thiết bị, dây chuyền sản xuất nồi hơi, áp dụng vào thực tiễn.

Suốt trong thời gian này, tôi đã miệt mài, lao tâm học cho bằng được cái nghề nồi hơi.

Xuân Phong: Xin hỏi: nguyên cớ gì khiến anh “đắm đuối” với cái nghề bụi khói, lấm lem dầu mỡ?

TGĐ Minh Chương: Một phần là do “cay” sau những lần mình mù tịt, bèn theo lệnh “chỉ đâu đánh đó” dạo nọ. Song điều quan trọng hơn cả đó là sự đam mê, tâm huyết với nghề. Chính xuất phát từ chỗ mình chưa biết gì về nồi hơi, không hiểu tầm ảnh hưởng của nó như thế nào trong việc phục vụ các nhà máy, công trình công nghiệp…; đến khi hiểu ra vấn đề, đặc biệt là nắm chắc thông tin “ở nước ta, chưa có nhiều chuyên gia thông hiểu cặn kẽ về kỹ thuật nồi hơi, các nhà máy chuyên về lĩnh vực này mới đếm trên đầu ngón tay” đã thôi thúc tôi…

Thế nên - tôi - trong đầu lúc nào cũng nghĩ tới nồi hơi. Mở miệng ra là nồi hơi. Trong lúc ăn chẳng màng tới chuyện gì, chỉ bàn chuyện nồi hơi. Ngủ mơ thấy nồi hơi, rồi lúc thảnh thơi giải trí cũng “xoáy” vào nồi hơi!

Xuân Phong: Từ đây, đoạn đời “nồi hơi” đã thực sự gắn kết với anh cho đến tận bây giờ - đỉnh cao của ước vọng?

TGĐ Minh Chương: Số tôi đâu có được “xuôi chèo mát mái” như nhà báo nghĩ. Còn phải trải qua nhiều thử thách.

Cuối năm 1991, tôi lại thuyên chuyển sang làm Phó cửa hàng trưởng Cửa hàng Vật tư kỹ thuật, phụ trách kinh doanh. Không bỏ phí những gì mình đã theo đuổi, thời gian này, ngoài việc tiếp tục tìm tòi nghiên cứu, tôi thường dành thì giờ lui tới các chuyên gia, những bậc đàn anh về kỹ thuật nồi hơi (cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay), để học hỏi, trau dồi thêm kiến thức.

Dẫu vậy, đó cũng mới chỉ là một phần trong lộ trình đến với nồi hơi của tôi.

Cho đến tận bây giờ thì “nồi hơi” của tôi vẫn đang nóng hôi hổi. Mỗi khi nhắc lại từng đoạn trường xoay quanh lĩnh vực đó - nó như một câu chuyện từ trong cổ tích bước ra đời thường. Lắm lúc tôi buột miệng nói vui: “Để khi nào rảnh mình nghiền ngẫm viết thành một cuốn tự sự”.

Trên thương trường: thực tiễn là “cây đời”…

Xuân Phong: Chặng đường gian nan ấy đã đủ tầm đưa anh trở thành người đứng đầu (Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ) Công ty cổ phần Thiết bị áp lực Đông Anh?

TGĐ Minh Chương: Khi đã nắm bắt tốt thời cơ, xét thấy đủ điều kiện về nhiều mặt: năng lực, kiến thức, vốn, nguồn nhân lực…, năm 1999, sau khi tham khảo ý kiến đông đảo, tôi đã quyết định đứng ra thành lập Công ty Cơ Nhiệt Điện Đông Anh và đến năm 2003 thì doanh nghiệp được đổi thành Công ty cổ phần Thiết bị áp lực Đông Anh bây giờ.
 

http://images03.jaovat.com/ui/8/34/46/1282005075_114182846_1-Hinh-anh-ca--Tng-giam-doc-Che-Minh-Chuong-tham-quan-noi-hoi-tai-Trung-Quoc-1282005075.jpg
Công ty cổ phần Thiết bị áp lực Đông Anh - ngoài đáp ứng thị trường trong nước thì làm ăn với nước ngoài chủ yếu là các doanh nghiệp Trung Quốc và Đài Loan. Hiện Công ty ký độc quyền với hai tổng công ty lớn chuyên về kỹ thuật áp lực - nồi hơi: Một ở Trung Quốc và một ở Đài Loan.

Xuân Phong: Về năng lực hoạt động sản xuất, kinh doanh của Công ty hiện nay?

TGĐ Minh Chương: Công ty cổ phần Thiết bị áp lực Đông Anh (tiền thân là Cửa hàng Kinh doanh vật tư thiết bị thuộc Xí nghiệp Sản xuất và Dịch vụ vật tư kỹ thuật - Bộ Lương thực & Thực phẩm - nay là Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn) là một trong những công ty hàng đầu về lĩnh vực thiết bị áp lực.

Trong lĩnh vực sản xuất và chế tạo, Công ty chuyên thiết kế, chế tạo các dạng nồi hơi: nồi hơi đốt than, nồi hơi đốt dầu, nồi hơi đốt gas, nồi hơi đốt củi, nồi hơi đốt hỗn hợp, nồi hơi điện. Hàng loạt dịch vụ theo sau đó là sửa chữa và lắp đặt lò hơi các loại. Bên cạnh đó, Công ty chuyên chế tạo các loại hầm sấy (hầm sấy gỗ, kho lạnh, kết cấu thép…); khảo sát, tư vấn thiết kế, vận chuyển, thi công lắp đặt nồi hơi, lò hơi, bình chứa khí nén, bình phân phối hơi và thiết bị áp lực…

Trong lĩnh vực kinh doanh, Công ty chuyên cung cấp phụ kiện, vật tư phục vụ ngành nước, ngành hơi, ngành xăng dầu…; tư vấn miễn phí về sử dụng lắp đặt nồi hơi, lò hơi, hệ thống ống dẫn, bình chứa khí nén, bơm áp lực nồi hơi, các loại van…

Xuân Phong: Xin anh cho biết một số thành tựu nổi bật Công ty đã đạt được trong thời gian qua?

TGĐ Minh Chương:  Tính đến nay, Công ty đã thực hiện gần 2.170 công trình có giá trị. Trong số đó phải kể đến: 3 công trình có giá trị trên 5 tỷ đồng/công trình, 1.470 công trình có giá trị từ 100 triệu đến xấp xỉ 1 tỷ đồng/công trình, 680 công trình có giá trị gần 100 triệu đồng/công trình; đã cung cấp ra thị trường trên 20.000 nồi hơi, bình chứa không khí nén cùng với hàng trăm tấn sản phẩm các loại phục vụ ngành nước, ngành hơi, ngành xăng dầu.

Xuân Phong: Được biết, Công ty cổ phần Thiết bị áp lực Đông Anh còn có “công ty con” đóng trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh, do anh làm Giám đốc?

TGĐ Minh Chương: Để đáp ứng kịp với nhịp độ phát triển không ngừng của Công ty, tháng 8/2005, HĐQT Công ty đã họp cổ đông và ra quyết định thành lập thêm Nhà máy Chế tạo áp lực và đến tháng 12/2007 chuyển thành Công ty cổ phần Áp lực nồi hơi Đông Anh (trụ sở tại Khu công nghiệp Tiên Sơn - Bắc Ninh).

Xuân Phong: Phương châm xuyên suốt quá trình hoạt động cũng như chiến lược phát triển của Công ty thời gian qua là gì?

TGĐ Minh Chương: Đối với Công ty, phương châm xuyên suốt chính là: “Chất lượng sản phẩm phải được đặt lên hàng đầu” và “Lợi ích của khách hàng cũng là lợi ích của chính mình”.

Trải qua quá trình hoạt động và phát triển, do không ngừng đổi mới về công nghệ, nâng cao năng lực quản lý, nâng cao chất lượng sản phẩm, cải tiến mẫu mã… nên Công ty đã khẳng định được thương hiệu của mình trên thị trường, giữ được chữ “Tín” đối với người tiêu dùng.

Xuân Phong: Trong thời gian tới, Công ty sẽ hướng vào những mục tiêu trọng tâm nào?

TGĐ Minh Chương: Công ty cổ phần Thiết bị áp lực Đông Anh đang trên đà phát triển mạnh cả về quy mô năng lực sản xuất, cũng như năng lực cạnh tranh của sản phẩm trên thị trường.

Trong năm 2008, chúng tôi sẽ thực hiện đưa 2 nhà máy chế tạo thiết bị (thuộc Công ty cổ phần Áp lực nồi hơi Đông Anh) đi vào hoạt động. Ưu điểm của 2 nhà máy này là được đầu tư trang thiết bị theo công nghệ tiên tiến, hiện đại (tự động hoá đến 70%) theo tiêu chuẩn quốc tế. Điều đó cho phép khẳng định: Hệ thống quản lý chất lượng của toàn Công ty (tổng) đạt tiêu chuẩn chất lượng ISO 9001-2000, theo đó sẽ đảm bảo không có sản phẩm bị mắc lỗi tại công đoạn kiểm tra cuối cùng.

Trong những năm tới, Công ty tiếp tục phát huy theo định hướng chiến lược đúng đắn của mình: đề cao chất lượng đối với khách hàng, đồng thời có những chính sách cải tiến mạnh về kinh doanh nhằm tiếp cận sâu hơn, rộng hơn trên thị trường.

Có những “ngón nghề” bây giờ mới kể…

Xuân Phong: Cuối cùng thì anh cũng đã thành công: trở thành một trong số ít chuyên gia về lĩnh vực nồi hơi. Là người trong cuộc, anh suy nghĩ ra sao về nghề này?

TGĐ Minh Chương: Ngành chế tạo thiết bị áp lực đã là một ngành rất khó, rất chuyên biệt. Lĩnh vực nồi hơi lại càng khó hơn. Ở nước ta hầu như chưa ai chế tạo ra mà phần lớn là đi sao chép của Trung Quốc. Học giỏi, đúng nghề cũng chưa chắc đã làm được.

http://www.vatgia.com/raovat_pictures/3/bdu1285293711.jpg
 
Ngành chế tạo thiết bị áp lực đã là một ngành rất khó, rất chuyên biệt. Lĩnh vực nồi hơi lại càng khó hơn. Ở nước ta hầu như chưa ai chế tạo ra mà phần lớn là đi sao chép của Trung Quốc. Học giỏi, đúng nghề cũng chưa chắc đã làm được…


Nói như thế để thấy rõ một người có 2 tấm bằng đại học… trái khoáy nghề như tôi thì càng không thể làm nghề nồi hơi! Bởi vậy, muốn theo nghề nồi hơi, theo tôi phải hội tụ đủ các yếu tố: theo học đúng trường lớp; trải qua thực nghiệm và - yếu tố cuối cùng vô cùng quan trọng: thực sự say mê, tâm huyết với nghề. (Xin nói thêm là nghề nồi hơi phải cần có con người trung thực, kiên nhẫn nếu không chỉ cần 1 sơ xuất nhỏ là đi toi).

Xuân Phong: Để trở thành “nhà nồi hơi” - anh đã hội đủ các yếu tố trên?

TGĐ Minh Chương:Không phải chỉ đủ mà là có thừa! Tuy duy nhất có tấm bằng trung cấp chuyên nồi hơi, nhưng bù vào tôi là người rất đỗi say mê nghề này. Một điều vô cùng quan trọng nữa là tôi đã trải qua những cuộc trải nghiệm đầy gian nan, thử thách cả ở trong nước và nước ngoài.

Xuân Phong: Xin anh cho biết cụ thể hơn về góc độ này?

TGĐ Minh Chương:Ngay từ năm 1993, tôi đã cho “nổ” một cuộc đại tu nồi hơi và đây cũng được xem là một kỷ niệm nhớ đời.

Hồi đó, có một cái nồi hơi của Trung Quốc do sơ xuất người ta làm hỏng. Biết tin tôi liền đi… mua về! Người ta bảo tôi dại vì đã bỏ tiền ra mua. Nhưng có người còn bảo tôi điên vì “không có giấy phép dám liều”! Sau những pha nghiền ngẫm, suy tính, cuối cùng thì tôi ra tay cắt bỏ hoàn toàn phần hỏng, đem vá lại rồi mày mò chỉnh sửa để cho ra được sản phẩm ngon lành. Có rất nhiều người kéo đến xem tôi thao tác, phần vì tò mò, phần vì muốn được tận mắt nhìn thấy một người… điên sửa máy!

Xuân Phong: Cái nồi hơi được anh đại tu ngày đó, nay ra sao rồi?

TGĐ Minh Chương:Phải nói là nó rất… kiên cường! Hiện nay, cái nồi hơi đó vẫn hoạt động tốt.

Xuân Phong: Như ở trên anh đã nói, nghề nồi hơi là nghề rất khó. Vậy mỗi khi máy móc gặp trục trặc hỏng hóc nặng ngoài tầm hiểu biết và kiểm soát của mình, anh thường “cầu cứu” ở đâu?

TGĐ Minh Chương:Phần trả lời cho câu hỏi này - đúng ra thì nó là một bí quyết không thể phô trương. Tuy nhiên, tôi cũng xin “bật mí”…

Trước đây, tôi đã có những chuyến công tác - vừa là học tập kinh nghiệm lại vừa tìm kiếm đối tác bên Trung Quốc, Đài Loan. Nói tới kỹ thuật nồi hơi thì cả thế giới không đâu bằng hai nơi này. Còn nhớ một lần sang Trung Quốc, người ta dẫn tôi đi thăm quan một địa phương chuyên về nồi hơi. Cái hay ở đây mà tôi tận mắt chứng kiến là “nhà nhà làm nồi hơi, người người làm nồi hơi”. Bởi vậy, một sản phẩm dù khó đến mấy thì cũng chỉ trong vòng một tuần là hoàn thành. Sở dĩ có điều đó là bởi mỗi người phụ trách một công đoạn, rất bài bản, khoa học.

Còn ở ta, để hoàn thành một sản phẩm tương tự như vậy, có khi phải mất vài tháng.

Cho nên, khi máy móc bị hỏng hóc, đã bó tay thì hoặc là chúng tôi mang sản phẩm sang Trung Quốc sửa chữa hoặc là tôi trực tiếp sang nghiên cứu rồi về áp dụng.

Xuân Phong: Điều gì khiến anh băn khoăn nhất hiện nay?

TGĐ Minh Chương: Chính là vấn đề nhân lực. Tôi tâm niệm, muốn thu hút nhân tài thì không nên cứng nhắc mà phải khéo léo biết vận dụng theo cơ chế thị trường. Chính vì lẽ đó mà Công ty có cơ chế tăng lương liên tục cho cán bộ, công nhân, có người được tăng tới 4 lần/năm (bình quân lương công nhân 2,7 triệu đồng/tháng, lương kỹ sư 3 triệu đồng/tháng).

Tuy nhiên, để tìm được một người thợ phù hợp với công việc, có lòng đam mê, gắn bó với nghề là điều không dễ. Tìm người tài - sao cho họ gắn bó lâu dài thì lại càng khó hơn.

Xuân Phong: Đồng nghiệp nói anh là người dai sức - làm việc… quên mình?

TGĐ Minh Chương: Tôi là người làm nhiều hơn nói. Sản phẩm được thể hiện qua những công trình và người sử dụng. Bởi vậy, mỗi ngày tôi làm việc không dưới 14 tiếng. Ăn - nghỉ tại cơ quan vì phải chạy 2 nơi. Chân tay lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ…

Xuân Phong: Như thế thì còn thời giờ đâu để nghĩ tới vợ con?

TGĐ Minh Chương: “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” mà! Cũng bởi cái số… may mà vợ chồng tôi “cùng chung một chiến hào”: cô ấy hiện là Phó tổng giám đốc Công ty phụ trách kinh doanh. Còn các con tôi - chúng đều chăm ngoan, học giỏi.

Xuân Phong: Vợ chồng gần nhau luôn luôn, nhất lại cùng thâu tóm một doanh nghiệp lớn, điều này liệu có bất lợi?

TGĐ Minh Chương: Có một thứ cốt lõi là “bà Phó tổng giám đốc (vợ) là người yêu đắm say… nghề cơ khí, đọc được tất cả các bản vẽ”. Những lúc tôi đi công tác thì bà Phó tổng giám đốc thay tôi điều hành mọi công việc tại Công ty.

Những cuộc tranh luận gay gắt về công việc vì thế cũng hay nổ ra giữa tôi và vợ.

Có lắm khi vợ phàn nàn “anh quá mải mê với công việc cơ quan mà liên tục “bỏ bom” vợ con những cuộc dạo chơi mê nhất là…trượt cầu thang máy tại Bách hóa Tổng hợp Tràng Tiền”!

Xin cảm ơn Tổng giám đốc!

Xuân Phong

(Nguồn tin: Thời báo Doanh nhân)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

 

Tin mới gửi

Đăng ký thành viên

Thăm dò ý kiến

Theo bạn website này:

Giao diện đẹp, bố trí hợp lý

Mọi thứ tạm ổn

Cần bổ sung chức năng diễn đàn

Cũng bình thường

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 94

Máy chủ tìm kiếm : 37

Khách viếng thăm : 57


Hôm nayHôm nay : 8171

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 205926

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7887570