Doanh nghiệp giới thiệu

Tổng Công ty 36
Công ty Nano
Áp lực Đông Anh
An Phát
Công ty Sigma Việt Nam
Công ty Cổ phần thiết bị giáo dục và Khoa học kỹ thuật Ngân Hà

Liên kết website

Nghi Lộc 1
Khóa 70-73
Du lịch Cửa Lò
Vũ Đăng Hiến
Nguyên Hùng
Lê An Tuyên

Trang nhất » Tin Tức » Tin tức - Sự kiện

Đăng bài viết

Tản mạn cùng bạn đọc về một bài thơ

Thứ năm - 05/05/2016 21:20


Trong gần một tháng qua, sau sự kiện cá chết hàng loạt ở các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Thừa Thiên Huế, khiến dư luận trong và ngoài nước không khỏi quan tâm. Đặc biện nguồn thông tin đại chúng Face đã có không ít những cảm xúc, những chia sẻ với đồng bào miền Trung, trong số những bài viết, những chia sẻ của bạn đọc có bài thơ "Đất nưóc mình ngộ quá phải không anh" của tác giả  Trần  Thị Lam, Giáo viên trường PTTH chuyên Hà Tĩnh.   Bài thơ đã nhận được nhiều luồng thông tin, nhiều quan điểm khác nhau về bài thơ đó. BBT xin dẫn bài thơ của tác giả và một số bài phản hồi của bạn đọc.



ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...

TRẦN THỊ LAM
Trường PTTH chuyên Hà Tĩnh.


Và đây là những bài thơ phản hồi của bạn đọc:

"Đất nước mình có gì ngộ đâu em!
Bốn ngàn tuổi – bốn ngàn năm văn hiến
Bốn ngàn tuổi - bốn ngàn năm chinh chiến
Máu ông cha thấm đẫm núi sông này.
Đất nước mình có gì lạ đâu em!
Dâng bánh chưng tưởng nhớ về tiên tổ
Dự án, tượng đài nước nào chả có
Sinh mạng con người tùy ở trí mình thôi.
Đất nước mình có gì buồn đâu em!
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng trùng điệp và biển xanh thao thiết
Những con thuyền vượt sóng tới trùng xa...
Đất nước mình có sầu thương đâu em!
Mỗi đứa trẻ sinh ra ấm vành nôi, ngọt sữa
Di sản cho mai sau được bảo tồn, gìn giữ
Đứng trước năm châu không hổ thẹn, cúi đầu...
Đất nước mình rồi sẽ chẳng về đâu
Sẽ đứng vững dù can qua, bão tố
Yêu đất nước, em chuyên cần dạy dỗ
Góp sức mình xây đất nước phồn vinh.
Đất nước mình không ngộ lắm đâu em"
----------***-----------

Đất nước này một năm nữa hay triệu năm
Sẽ chẳng đi về đâu khi em đang cầm phấn
Vẽ vào hồn thơ chỉ toàn mây u uẩn
Hay tâm hồn em mưa a xít tưới chăm
Em đừng nghe kẻ nấu thịt nồi da,
Kích động chiến tranh, biểu tình, bạo loạn.
Gia đình mình, đôi khi còn khó quản,
Huống chi ta còn hàng xóm, láng giềng.
Yêu đất nước, em chuyên cần dạy dỗ
Góp sức mình xây đất nước phồn vinh.
Em có biết đất nước về đâu không ? 
Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
Đem thù hận, đớn hèn và ích kỷ 
Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay.
Em đừng hỏi đất nước rồi sẽ về đâu!!!
Bởi cuộc dựng xây vừa mới bắt đầu,
Em chỉ thấy vài con sâu trong vườn hoa đầy nắng
Sao nỡ vội vàng phủ nhận cả nhân văn.
-------------***-----------

 

"Nếu đất nước ngàn năm không chịu lớn
Thì bây giờ em chẳng thể gọi tên
Nếu dân tộc đớn hèn như em nghĩ
Thì còn đâu dải bờ cõi nối liền
Em đã quên những bài ca bất hủ
Cha ông ta ba lần thắng quân Nguyên
Em đã quên máu trào Điện Biên Phủ
Để Việt Nam trên thế giới có tên
Em đã quên hàng triệu người trong đất
Để hôm nay Tổ Quốc ngẩng cao đầu
Em đã quên bao linh hồn bất tử
Đang vật vờ đâu đó giữa biển sâu
Em đã quên và đã quên nhiều quá
Lời em kêu sao buồn đến rụng rời
Sao không hỏi mình làm gì đi nhỉ 
Mà lại trao câu hỏi ấy cho người
Dân tộc này không bao giờ chết được
Nếu diệt vong chỉ có lũ sâu thôi
Những đứa con dù sống hay đã chết
Vẫn ngàn năm quấn quít trái tim Người."
-----------***-----------


"Ai đi xa luôn dạt dào nổi nhớ 
Là dân Việt lòng ai không trăn trở 
Ai không người nặng nợ với non sông
Em có biết đất nước về đâu không ? 
Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
Đem thù hận, đớn hèn và ích kỷ 
Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay 
Người Việt mình sao không tỉnh cơn say 
Sao lắm kẻ mãi ăn mày dĩ vãng 
Sao không hiểu muốn quốc gia xán lạn 
Cần mọi người cùng góp sức, chung tay
Đất nước mình không ngộ lắm đâu em !
Anh vẫn nhớ những đói nghèo, khốn khó 
Chuyện áo cơm nên dang dỡ học hành 
Của ngày đầu đất nước thoát điêu linh
Đất nước này không buồn thế đâu em 
Đối khổ, đắng cay qua rồi năm tháng 
Em hãy tin một ngày mai xán lạn 
Sánh vai cùng bốn bể, năm châu

Sao em buồn và hỏi đất nước đi về đâu?"

 Chắc sẽ còn có nhiều bài thơ phản hồi khác, mong bạn đọc cùng suy ngẫm và chia sẻ/


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin mới gửi

Đăng ký thành viên

Thăm dò ý kiến

Theo bạn website này:

Giao diện đẹp, bố trí hợp lý

Mọi thứ tạm ổn

Cần bổ sung chức năng diễn đàn

Cũng bình thường

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 78


Hôm nayHôm nay : 10086

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 253355

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6134034