Doanh nghiệp giới thiệu

Tổng Công ty 36
Công ty Nano
Áp lực Đông Anh
An Phát
Công ty Sigma Việt Nam
Công ty Cổ phần thiết bị giáo dục và Khoa học kỹ thuật Ngân Hà

Liên kết website

Nghi Lộc 1
Khóa 70-73
Du lịch Cửa Lò
Vũ Đăng Hiến
Nguyên Hùng
Lê An Tuyên

Trang nhất » Tin Tức » Văn - Thơ - Nhạc

Đăng bài viết

Chuyện cá gỗ đi thi

Chủ nhật - 01/12/2013 08:07


Sau khi bài viết "chuyện cá gỗ và dân cá gỗ"  đăng trên Website - nghiloc1.hanoi.vn. Tác giả đã nhận được trao đổi phản hồi của bạn đọc  thuongbinhgia. Dưới một góc nhìn khác, tinh tế và chính xác theo lịch sử nhưng vẫn giữ nguyên cốt chuyện. BBT nhận thấy cần giới thiệu để mọi người cùng chia sẻ và góp ý cho chuyện "Cá gỗ" của quê mình được hoàn chỉnh. Mong rằng sẽ có nhiều bạn đọc sưu tầm và gửi về cho chúng tôi về chủ đề "Cá gỗ".


Năm Ất Dậu (1645) sĩ tử Hồ Sĩ Dương (1621-1681) ở làng Hoàn Hậu (xã Quỳnh Đôi bây giờ) huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An lai kinh ứng thí kỳ thi Hương.Vợ là Trương Thị Thành (con gái Trình Quận Công Trương Đắc Phủ), người làng Phú Nghĩa Thượng gói ghém hành lý cho chồng. Trong những thứ mang theo, đặc biệt có một con "Cá gỗ". Bà thưa với chồng: Chàng mệnh Mộc, mang con Cá gỗ này theo, Mộc+Mộc ắt thành Lâm, công danh ắt đạt.
Chàng Dương lều, chõng lên đường.
Những ngày trọ chờ thi, đến bữa ăn cơm, không có thức ăn, chàng đưa con Cá gỗ để lên mâm ngắm nghía. Chàng nhớ chuyện xưa; Tào Tháo đem quân đánh giặc, qua sa mạc Gôbi tướng sĩ khát nước khô cổ họng...Tào Tháo chỉ về phía trước nói với quân sỹ rằng: Ở phía trước có rừng Mơ. Mọi người nghe nói đến Mơ tự nhiên nước miếng ứa ra, đỡ cơn khát cháy bỏng. Mấy hôm ăn cơm, cá Gỗ chàng Dương vẫn "chén" ngon lành.
Gần bên, có một cô hàng nước Mắm, thấy chàng sĩ tử khôi ngô, ăn cơm với cá không có gì chấm, tỏ lòng:
- Em mời Bác tí nước mắm chấm cá cho đỡ khô khan.
Chàng Dương từ chối, cô hàng nước mắm cứ cố tình đưa, mấy lần chàng Dương đành đón nhận.
Lẽ đời  "bánh ú đưa đi, bánh dì đưa lại". Chàng Dương dù "ái ngại" nhưng cũng mời cô hàng mắm ăn cá cho vui.
Cô hàng mắm cũng lịch thiệp nhận lời, hẹn khi nào gặp bữa em dùng cơm với bác.
Chàng Dương vốn sẵn "tính trời" thông minh nên nhằm lúc cô hàng mắm đông khách nhất là đưa cơm,"cá" ra ăn. Đến khi cô hàng mắm ăn cơm thì sĩ tử yên lặng "ôn bài" nên cô chưa được thưởng thức món "cá" quê Nghệ An đặc biệt.
Vào một ngày trời nổi dông, nổi gió, hàng mắm vắng khách mua. Cô nàng ngẫu hứng tuyên ngôn; - Hôm nay em ăn cơm cùng Bác!
Cơm, cá, nước mắm, rau, chanh, ớt...dọn ra, chàng Dương bần thần, bối rối. Cô mắm dùng đũa gỗ Mun lấy hết sức bình sinh của tuổi trăng tròn lẻ gỡ "cá" mà cá vẫn hiên ngang cùng bát, đĩa. Cô nghĩ là cá để lâu nên cứng, cô nhanh ý lấy trả đất (Nồi đất) để kho cá cho mềm...
Không thể ngồi yên nhìn "ân nhân" đọa đày "thần tượng", chàng Dương can đảm nói hết nguồn cội sự tình.
Cô hàng mắm hiểu đúng sự thật, cô càng quý trọng chàng sĩ tử nghèo, thông minh, có chí hướng. Nàng kể với bạn bè chuyện mình may mắn cung ứng nước chấm cho người "độc đáo". Chuyện này sau lan ra khắp kinh thành. Người đời bàn tán lung tung, người thì ca ngợi, người chê bai, nhiều ý kiến trái chiều theo nhận thức của từng người và trên quan điểm của từng giai kỳ xã hội. Chuyện thêu dệt này nọ thì khá nhiều, nhưng sự thật chỉ là có MỘT như trên vừa minh chứng.
Theo lịch sử Trạng nguyên Việt Nam, khoa thi này Hồ Sĩ Dương đậu Giải nguyên,được bổ làm quan và từ đây bắt nguồn chuyện ly kỳ..."CÁ GỖ".

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin mới gửi

Đăng ký thành viên

Thăm dò ý kiến

Theo bạn website này:

Giao diện đẹp, bố trí hợp lý

Mọi thứ tạm ổn

Cần bổ sung chức năng diễn đàn

Cũng bình thường

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 31


Hôm nayHôm nay : 535

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 225988

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6792546