Doanh nghiệp giới thiệu

Tổng Công ty 36
Công ty Nano
Áp lực Đông Anh
An Phát
Công ty Sigma Việt Nam
Công ty Cổ phần thiết bị giáo dục và Khoa học kỹ thuật Ngân Hà

Liên kết website

Nghi Lộc 1
Khóa 70-73
Du lịch Cửa Lò
Vũ Đăng Hiến
Nguyên Hùng
Lê An Tuyên

Trang nhất » Tin Tức » Văn - Thơ - Nhạc

Đăng bài viết

Hoàng Quốc Siên với lời bình "Đất nước mình ngộ quá phải không anh"

Thứ sáu - 13/05/2016 00:24


Đất nước mình ngộ quá phải không anh ? {nhân đọc bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam ] tôi có mấy lời như sau;
Bài thơ có 5 khổ là 5 câu hỏi xuyên suốt .Tác giả lấy câu mở đầu đăt tiêu đề cho bài thơ là một dụng ý. Bởi đóậ
là cái Tứ để nhà thơ khai thác. Câu hỏi xoay quanh: Ngộ, Lạ, Buồn,Thương...Và đau. Nó thể hiệh cho sự dằn vặt, trăn trở của một người không thờ ơ trước thực trạng của đất nước, là sự dũng cảm nên dám nói những điều mình nghĩ... Và để bôc lộ niềm trăn trở ấy, cô giáo hỏi Anh: Vậy anh là ai? là chồng, là anh trai, là bạn, là tôi ..Anh là nhân vật phiếm, chỉ là đối tượng trữ tình để nhà thơ bộc lộ cảm xúc ,,,Các cung bậc cảm xúc ấy là Ngộ - Lạ - Buồn -Thương và Đau ...Sau những từ ấy  là quá; ngộ quá, lạ quá, buồn quá, thương quá.. mà cái gì quá đều không bình thường nữa rồi ...ộĐất nước mình ngộ quá phải không anh? ngộ quá là lạ quá, khác quá, không giống ai của đất nước mình...Chúng ta thường nói đất nước có 4000 năm lịch sử. Ở đây tác giả bài thơ không dùng năm mà dùng tuổi [4000 tuổi,,] 4000 tuổi mà không chịu lớn thì khác quá, ngộ quá còn gì. Nước Mỹ, 300 năm đã là cường quốc.  Ta 4000 năm vẫn nhỏ bé ,vẫn thời kỳ quá độ, vẫn nghèo thì Ngộ quá còn gì? ..Văn hóa ứng xử ,giao thông như thế nào ..?  ra nước ngoài làm việc thì trốn,đâm chém nhau ... Hám lợi mà nhiều kẻ chở cá chết ở Quảng bình đi tiêu thụ; Hám lãi mua tim cật của Trung Quốc bán cho đồng bào mình, Hám lãi mà nhiều kẻ bán rễ Hồi, móng trâu bò, nụ Thanh Long cho thương lái TQ... [tôi có đứa cháu trồng rau nhưng nó bảo tôi không ăn được và nó chỉ cho tôi luống rau sau nhà là để ăn, còn đây rau bán ..Như thế thì {Chưa chịu lớn còn gì? ] . Hai từ "bú mớm" cũng để chỉ sự {không chịu lớn..] là non dại chưa xứng với tầm vóc 4000 tuổi...Tiếp đến là "Lạ quá", lạ chiếc bánh chưng có từ thời Lang Liêu dâng vua Hùng..nay chiếc bánh ấy nặng hàng tấn ..để làm gì nhỉ [Chắc là để ghi vào sổ Ghi nét]. Tôi cam đoan bánh ấy là sự lãng phí ,không ngon. Vậy là Lạ quá còn gì ?Tượng đài nghìn tỷ ở Sơn La là sự lãng phí {xin thưa trong di chúc của Bác ,Bác dặn là 'sau khi tôi đã qua đời chớ nên tổ chức điếu phúng linh đinh ..lãng phí tiền bạc của nhân dân '..] Thế mà nay đua nhau xây ,tôi lại dám chăc tiền vô công trình không còn nghìn tỷ..
Nhà thơ Tố Hữu từng ngợi ca ,khâm phục Bác 'Mong manh áo vải hồn muôn trượng...Hơn tượng đồng phơi những lối mòn 'Vậy mà họ cố tình làm cái điều mà Bác của chúng ta không bao giờ muốn...Thạt là lãng phí that Lạ...Còn cái quý nhất là sinh mạng con người thì ..[Như cái móng tay..]Trần trọng Nghĩa là trưởng công an huyện ,mới choai choai thôi mà làm cái điều bạo ngược ..Ông Tấn ,ông Bi đã làm gì tội phạm mà truy tố họ ,,,Việc tày đình như thế mà thiếu tướng phó giám đốc công an nói [như cái móng tay ]thì một sự Lạ chỉ nước Việt mình mới có ...Khổ thơ thứ 3 là cung bậc Buồn ..vì sao cô giáo buồn mà lại buồn quá .Tôi còn nhớ hồi đang học cấp 1 đã 50 năm sách giáo khoa viết 'Nước VN rừng vàng ,biển bạc ,đất phì nhiêu '..Giàu có lắm ,tài nguyên vô tận trời ban cho ..Trong khi đó học sinh Nhật Bản được dạy là 'Nước Nhật chỉ có đá và nước biển...chính vì thế người Nhật đã vươn lên đưa đất nước thành con rồng châu á..Nhưng rừng ấy ,biển ấy mới đáng thương làm sao [Rừng đã hết và biển thì đang chết ]Tác giả dùng hai động từ Đã ,Đang..để diễn tả một hiện trạng của đất nước..Rừng cạn kiệt,tàn phá ..nếu cán bộ liêm khiết thì lâm tặc không có đường sống ..Lại nữa núi có tài nguyen đã là sở hữu của cá nhân giàu có Ở Quỳ hợp nhiều mỏ đá của ngươi Đài loan ...Biển dang chêt đang bị ô nhiễm năng những 4 tinh miền trung Thảm họa Tooivuwaf đi Hòn Ngư về ngồi trên thuền mới cảm nhận biển trời của ta đẹp biết bao ,màu trong xanh quyến rũ ấy còn 'sống' được bao lâu Những con thuyền ra khơi ,vào lộng có còn những Thuền về đầy ắp cá .em tha thiết yêu quê' được bao lâu nữa khi sự ô nhiễm chưa được ngăn chặn...Từ Buồn đến Thương nhà thơ chọnđối tượng để guiwir gắm niềm thương ấy là những đứa trẻ..[Những đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha đẻ lại ]Thật tội nghiệp ,thật đáng thương Tác giả dùng động từ Gánh. càng làm tăng thêm cảm xúc thương..Gánh là động từ chỉ công việc lao động nặng nhọc giành cho người có sức khỏe...[Cha oằn lưng gánh củi nuôi con _] nay đứa trẻ mới sinh ra đã phải gánh..Gánh nợ..thương lắm ,mỗi người Việt nợ 1100 U S D ,con số đó rất lớn với thu nhập của dân ta ,nói gì trẻ em..Thương quá..Khổ cuối tác giả không nói đau mà Nỗi Đau hiện lên rõ mồn một ..Từ Ngộ ,Lạ ,Buồn ,Thương là mạch cảm xúc Đau quá ,xót xa lắm nên phải hỏi .Nhưng anh không biết không có ngươi chia sẻ nên chỉ biết hỏi trời xanh .hỏi người sau ,hỏi người trước..Câu hỏi dồn dập liên tục...Nó không còn là sự trăn trở day dứt mà là khắc khoải cho vận mệnh của đất nước..Bài thơ của cô giáo Lam đáng để ta suy ngẫm , mấy ngày qua có nhiều bài họa ,cộng đồng mạng nổi sóng Nhiều ý kiến chỉ trích lên án thậm chí quy chụp..bắt dỡ bỏ trên F ây Tội nghiệp cô giáo ..Bài thơ là sự đau đáu khi nghĩ về đất nước ,dân tộc Đó là biểu hiện của LÒNG YÊU NƯỚC

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin mới gửi

Đăng ký thành viên

Thăm dò ý kiến

Theo bạn website này:

Giao diện đẹp, bố trí hợp lý

Mọi thứ tạm ổn

Cần bổ sung chức năng diễn đàn

Cũng bình thường

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 60

Máy chủ tìm kiếm : 7

Khách viếng thăm : 53


Hôm nayHôm nay : 6204

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 259311

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4292967