Doanh nghiệp giới thiệu

Tổng Công ty 36
Công ty Nano
Áp lực Đông Anh
An Phát
Công ty Sigma Việt Nam
Công ty Cổ phần thiết bị giáo dục và Khoa học kỹ thuật Ngân Hà

Liên kết website

Nghi Lộc 1
Khóa 70-73
Du lịch Cửa Lò
Vũ Đăng Hiến
Nguyên Hùng
Lê An Tuyên

Trang nhất » Tin Tức » Văn - Thơ - Nhạc

Đăng bài viết

Trần Hồng Châu - thơ và đời giản dị

Thứ hai - 13/01/2014 14:14


Tình cờ tôi đọc được tập thơ " Ta vẫn là ta thôi" của Phương Việt. Đọc xong, tôi mới nhân ra rằng, Phương Việt chính là Trần Hồng Châu, hiện là Phó bí thư  thường trực Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh Nghệ An. Một cựu học sinh cấp 3 Nghi Lộc 1, bạn học cùng khóa với tôi. Đọc thơ anh, tôi nhận thấy dẫu không là nhà thơ chuyên nghiệp nhưng tập thơ “Ta vẫn là ta thôi” của anh mang đậm chất quê vùng gió Lào và cát trắng của quê hương Nghi Lộc. Không biết có phải vì xuất thân từ xứ gió Lào, cát trắng, hay vì bận công việc, hoặc cũng có thể đó là tính cách riêng, mà thơ của anh có cấu trúc khá đặc biệt, tiết  kiệm lời nhưng đa nghĩa, giàu cảm xúc trữ tình,  lắng đọng trong lòng người đọc những kỉ niệm đẹp về tình đất, tình người, về nhân tình thế thái... Qua website của Hội cựu học sinh cấp 3 Nghi Lộc 1 tại Hà Nội, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một số bài thơ của anh trong tập Ta vẫn là ta thôi với bút danh Phương Việt.
 
LỜI CỦA BÚT
 
Sột soạt đêm khuya tiếng cọ mài,
Ấy lời của bút ngỏ cùng ai.
 
Cuộc đời ngắn ngủi trong gang tấc,
Biết có lưu gì chút mực phai ?
                                     
                                      Tháng 6/1991
 

THƠ NGÀY HẠN
 
Gió Lào thổi ràn rạt
Nắng như lửa táp
Như  ong châm, kiến đốt.
 
Con chó nấp dưới gốc cây bàng
Thè chếc lưỡi dài thở dốc.
 
Mặt ruộng nhở nham nứt toác
Bùn non đọng váng khô quăn
Lúa non chuyển dần màu nắng.
 
Vũng nước đọng ở cuối mương
Mẹ oằn lưng chắt từng gàu lửng
Hắt lên mặt ruộng…
 
Chiếc gàu chắt từng giọt
Chắt sức tàn mẹ tôi?
 
                      Tháng 7/2010
 
TẠ  LỖI
 
Thuở thiếu thời non dại
Mẹ dạy con làm người
“Muốn nói phải uốn lưỡi
Nhớ cẩn trọng từng lời”.
 
Con lớn rồi con đi
Ăn cơm người mòn bát
Cứ nghĩ mình đủ khôn
Lúc đăng đàn diễn thuyết.
 
Lời nói như có cánh
Lời nói như sóng gầm
Lời nói như kim châm
Lời nói như tiếng vọng…
 
Đêm qua con nằm mộng
Gặp mẹ, mẹ thoáng buồn
Mẹ vẫn nhắc riêng con
“Muốn nói phải uốn lưỡi”.
 
Mẹ ơi! Con có lỗi
Chỉ có việc học nói
Đã quá nửa đời người
Con vẫn không học nổi.
 
Mẹ cho con tạ lỗi
Mẹ cho con tạ lỗi
Mẹ cho con tạ lỗi!
 
                  Tháng 5/2006
NGẪM
 
“Sáng khoai, trưa khoai, tối khoai, khoai ba bữa
Ông đỗ, cha đỗ, cháu đỗ, đỗ cả nhà”
Còn lời nào hay hơn thế nữa
Tôn vinh hiếu học quê ta?
 
Ngẫm thấy thậm hay
Nghĩ mà day dứt
Cả nhà đi thi, cả nhà đậu đạt
Sao vẫn khoai ba bữa mỗi ngày?
 
                                         
GỬI  NGƯỜI  QUAN  HỌ
 
“Nước sông Cầu có khác nước sông Lam?”
Câu  đơn giản mà khó người lý giải
Điều hẳn không ai chối cãi
Con gái sông Cầu
Cũng đẹp như con gái sông Lam!
 
Cảm ơn Chúa đã ban cho anh
Bên em trong khoảnh khắc
Như đời người “Chỉ một lần duy nhất
Tắm nước một dòng sông”.
 
Cám ơn em đã mang sông Cầu đến trao anh
Giữa rát bỏng gió Lào
Vẫn “Xanh xanh làng Quan họ”
Đã một thời anh đi tìm kinh đô cổ
Mong gặp câu “Người ở đừng về…”
 
Một thoáng xa rồi
Một thoáng đam mê
Câu ví dặm níu chân anh ở lại
“Đến hẹn lại lên”
Người về trẩy hội
Biết chăng ai “Vạt áo ướt thầm”?
 
                                     Cửa Lò, tháng 6/2001
 
RU
 
Bà ru mẹ
Chiếc võng đay gai
Cột vào hai cột mét
Võng đưa kéo kẹt
Lời ru à ơi…
 
Mẹ ru em
Đung đưa vành nôi
Lửa hồng soi má nám
Nghẹn ngào mẹ hát
Bài ca Trường Sơn…
 
Em ru con
Phòng điều hòa
Xe nôi Nhật
Lời ca từ điện thoại 3G
Có đủ ba dòng âm nhạc…
 
Chợt buồn man mác!
 
                 Tháng 8/2009
 
ĐỘC ẨM GIAO THỪA
 
Trong khói hương trầm mặc
Bóng Giao thừa lặng trôi
Xếp bằng ngồi độc ẩm
Suy tư  ngẫm sự đời.
 
Bạn bè khắp thiên hạ
Tri âm được mấy người
Cụng ly vào quá khứ
Khép chặt cõi lòng ơi.
 
Ly Giao thừa ta uống
Có men đất hương trời
Có đông tàn giá lạnh
Có xuân nồng tươi vui.
 
Ly  Xuân đầy sóng sánh
Như tình ta với đời
Dẫu biết rằng thời thế
Ta vẫn là ta thôi!
 
Đêm Giao thừa độc ẩm
Hương rượu trong hương đời
Gió xuân ơi, ta gửi
Chút hương nồng muôn nơi…
 
                              Giao thừa Bính Tý (1996)
 
 
BẠN TÔI
 
Bạn tôi học chưa hết lớp mười
Viết số tỷ chưa đúng.
 
Thời bao cấp
Ra Bắc, vào Nam buôn vải, buôn gạo
Thời mở cửa
Lên Lào buôn gỗ, buôn xe.
 
Bạn tôi tiền nhiều vô kể
Quan hệ toàn hạng chính khách, đại gia.
 
Gặp chúng tôi
Bạn cười khơ khớ
Chúng mày học nhiều làm gì cho khổ
Hãy coi đời là đại học tổng hợp, bách khoa!
 
Rượu ngà ngà
Bạn nói về nhân -  thế
Về cách làm chính trị gia, cách làm tiến sỹ
Cách điều hành,  quản lý vĩ mô…
 
Chúng tôi, mắt chữ A, mồm chữ O
Ly rượu nâng lên, đặt xuống!
 
                                 Hà Nội, tháng 6/1996
 
 
KHÚC  QUANH
 
Đường đời muôn nẻo dẫn bước
Có những lần ta gặp
Khúc quanh!
 
Hiểm nguy, cạm bấy rập rình
Lâng lâng, rờn rợn
Dằn lòng
Gồng mình chịu đựng
Cố nghiêng nghiêng để giữ thăng bằng
Tránh đổ gãy!
 
Khúc quanh
Dịp may cho ta nhình lại
Phía sau mình
Có những điều khi xênh xang đường rộng
Không bao giờ nhận ra!
 
                                              2004

MỘT  THOÁNG
 
Thời gian thấm thoắt bóng câu
Tóc xanh nay đã đổi màu muối tiêu
Ba mươi năm, một chữ Yêu
Biết ai còn nhớ những điều … dễ quên?
 
Bồi hồi ký ức sinh viên
Bàn chân lấm đất mọi miền về đây
Xin đừng vội nói chia tay
Ba mươi năm, có một ngày, nỡ xa?
 
Cũng mừng em đã lên bà
Vẫn còn nền nẩy, dẫu qua xuân thời
Dập dềnh ánh mắt em cười
Neo vào quá khứ một thời sinh viên
Lên bà mà vẫn rất… em
Giá như đời dễ bỏ quên chuyện đời?
 
Phải đâu “muôn sự tại trời”
Trong nhau, mà vẫn suốt đời xa nhau…
 
                                            Huế, 30-4-2000
 
 
VỚI  BẠN  RƯỢU
 
Ngàn năm trước người đời đã rượu
Ngàn năm sau người đời vẫn rượu
Thế giới văn minh sống chung với rượu,
Có gì khó bằng nghệ thuật uống không anh?
 
                                         Xuân Kỷ Sửu (2009)
 
 

CÁNH ĐÔNG CHUM
 
Hàng ngàn cái chum đá
Niên đại trên năm ngàn năm
Rải rác khắp cánh đồng
Làm nên Cánh Đồng Chum.
 
Thành chum dày thách thức thời gian
Lòng chum rộng chứa đầy kỳ bí
Miệng chum nhỏ kiệm lời với hậu thế
Nào đâu đáp số cuối cùng?
 
Có lẽ với tôi, đó là điều hấp dẫn nhất
Khi đến Cánh Đồng Chum!
 
                        Thị xã Pôn-Xa-Vẳn (Lào), 4/2011
 
VỚI TƯỢNG THẦN TỰ DO
 
Quê hương nàng bên kia bờ Đại dương xanh (*)
Sao lại đứng đây
Nơi hoang đảo, một mình?
 
Biển dữ dội, sóng rập rình
Gió hoang dại xô nghiêng sườn đá
Dẫu được phong Thần mà xa lạ cô đơn…
 
Về thôi, nàng ơi!
Làm Thần Tự Do xứ người
Sao bằng làm Dân Tự Do nơi đất mẹ
Thần giữa đời thường
Thần mới thật Thần hơn.
 
Về thôi, nàng ơi!
 
                      NewYork, tháng 8/2008
 
MỘT LẦN CÔN ĐẢO
 
Nơi đây là địa ngục trần gian
Những phòng biệt giam, chuồng bò, chuồng cọp…
Tột cùng dã man, tội ác
Trên hai mươi ngàn người con Đất Nước
Nằm xuống nơi đất này!
 
Nghĩa trang Hàng Dương hôm nay
Mới tìm được một ngàn chín trăm mười tám ngôi mộ
(Chỉ bảy trăm mười ba ngôi có tên)
 
Trên từng ngôi mộ
Điện vẫn sáng
Nến vẫn cháy
Hương vẫn thắp
Thâu đêm.
 
Gió Hàng Dương vẫn thổi
Miên man
Lật từng trang quá khứ
Thổi dọc chiều dài lịch sử
Thổi khô dòng nước mắt…
 
Nghĩa trang Hàng Dương
Ai lòng chưa thanh tịnh
Hãy đến đây một lần!
 
                             Côn Đảo, tháng 6/2011
 
HAI MẶT ĐỒNG TIỀN
 
Có phải vì bí hiểm
Hay thật đến trụi trần
Mà từ cổ chí kim
Đồng tiền có hai mặt?
 
Mặt dương-mặt âm
Mặt sấp- mặt ngửa
Đồng tiền nhảy múa
Biến hóa khôn lường…
 
Văn minh nhân loại
Sinh ra đồng tiền
Nhân văn con người
Làm nên đồng tiền hai mặt!
 
                            Tháng 6/2006
 
KIẾP NGƯỜI
 
Đời là bể khổ
Ai chưa ăn mày?
 
Ăn mày cửa chợ
Ăn mày cửa quan
Ăn mày cửa Phật…
 
Kẻ khất danh
Người khất thực.
 
Áo thụng, quần thâm
Com lê, cà vạt
Sang hèn tuy khác
Vai diễn trò Đời.
 
Ăn mày muôn mặt
Gian nan kiếp người!
 
                    Mùa Đông 2010
 
 
DẤU HỎI
 
Con người chào đời
Bằng tiếng khóc
Sao không là nụ cười
Cho đời vơi nước mắt?
 
Con người sinh thời
Đầy bí ẩn
Cao vô cùng
Sâu vô tận
Khó nẻo dò, lần?
 
Con người sắp từ trần
Bỗng dưng minh mẫn
Bỗng dưng thật thà…?
 
Viếng con người
Cây huwong cháy cong
Như một dấu hỏi?
 
                        Tháng 10/2009
 
TÔI LÀ AI
 
“Tôi là ai ?”
Không phải ai cũng biết.
 
Bể trầm luân oan nghiệt
Vòng luân hồi cứ quay
Đời như tỉnh, như say
Sắc sắc, không không …vô định.
 
Chốn trần ai hạn hữu
Cuộc sống cứ muôn màu.
 
Trong sâu thẳm nỗi đau
Nơi tận cùng hoan lạc
Trên đỉnh cao quyền lực
Chốn mạt lộ, vô tình…
 
“Tôi là ai?”
Không phải ai cũng tự biết mình!
 
                                    Yên Tử, 12/2009
 

DÒNG ĐỜI
 
Dòng đời từ đâu, chảy về đâu
Triệu năm trước, triệu năm sau nữa
Dòng ghập ghềnh, quanh co, trăm ngả
Cũng đôi bờ Đục – Trong!
 
Dòng đời từ đâu, chảy về đâu
Lớp lớp tiền nhân, trùng trùng hậu thế
Muôn mặt người, mưu sinh muôn kế
Vần vũ, quay cuồng, chìm nổi, trầm luân.
 
Dòng đời từ đâu, chảy về đâu
Cái gì qua mau, cái gì bất biến
Thời gian cứ một chiều thẳng tiến
Đời người tựa ánh sao rơi.
 
Neo đậu bến nao
Hỡi một kiếp người
Bến Đục lắm phù du
Bến Trong nhiều danh ảo…
 
Như có tiếng chuông ngân trong dông bão
Vọng ru lời Nước Non!
 
                                     Tháng 12/2010
CHƯƠNG CUỐI
 
Tuổi năm lăm
Ta bước vào chương cuối
Cuốn tiểu thuyết lâm ly
Chốn quan trường.
 
Chương cuối
Sao đã là chương cuối
Khi trong ta
Đang độ chín đằm?
 
Mà thôi
Chốn quan trường vẫn vậy
Lần lữa chi
Chương cuối có năm hồi…
 
Ờ, khó thật
Khi viết về chương cuối
Ta vượt qua ta
Lòng dừng bối rối.
 
Dừng đúng lúc
Kết đúng độ
Trang sách gấp lại
Trang đời vẫn mở…
 
Chương cuối
Tuổi năm lăm!
   
                     Tháng 3/2011

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin mới gửi

Đăng ký thành viên

Thăm dò ý kiến

Theo bạn website này:

Giao diện đẹp, bố trí hợp lý

Mọi thứ tạm ổn

Cần bổ sung chức năng diễn đàn

Cũng bình thường

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 72


Hôm nayHôm nay : 7768

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 344951

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4767271