Doanh nghiệp giới thiệu

Tổng Công ty 36
Công ty Nano
Áp lực Đông Anh
An Phát
Công ty Sigma Việt Nam
Công ty Cổ phần thiết bị giáo dục và Khoa học kỹ thuật Ngân Hà

Liên kết website

Nghi Lộc 1
Khóa 70-73
Du lịch Cửa Lò
Vũ Đăng Hiến
Nguyên Hùng
Lê An Tuyên

Trang nhất » Tin Tức » Văn - Thơ - Nhạc » Văn - Thơ

Đăng bài viết

LẶNG NHỚ QUÀ QUÊ

Thứ bảy - 22/06/2013 04:16


Tha hương, nhớ quê là lại nhớ dưa muối tương cà, miếng quà tấm bánh! Nhớ sấu, me, nhớ xôi chè, bánh đúc... Mới thấy mình thật ham ăn. Mà sao ăn… dại! Sao chẳng nhớ cao lương mỹ vị đã từng được nếm dù chỉ một lần trong đời mà cứ đi nhớ những món ăn bình dị chân quê.


Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương…

Anh ơi, sao anh chẳng : Nhớ canh riêu cá, nhớ gà xé phay…nhỉ? Nghe cũng vần cũng điệu kém ai đâu!

Ai chẳng biết, khi xưa miếng ăn gắn cùng kỷ niệm cơ hàn. Xa rồi, nỗi nhớ niềm thương cùng rủ nhau ùa đến cắn lòng, xé ruột, quặn dạ dày. Trong đắng cay khốn khó, người ta thương yêu, gắn bó với nhau hơn. Nhưng cứ thấy tội tội làm sao. 

Ta cũng thế đây thôi. Nhớ quê, ta nhớ cơm cháy ký túc xá thuở sinh viên và những chuyến tàu trốn vé dài vô tận Hà Nội – Hải Phòng cồn cào tiếng rao của hàng quà bánh mỗi  bận tàu dừng.  Khi ấy, ta thường quay nhìn xa xăm, bắt gặp ánh đèn vàng qua những ô cửa sổ, khao khát một bữa ấm áp có ông bà, cha mẹ quây quần bên nồi cơm nghi ngút  khói…Và, những món ăn đơn sơ chủ nhật trước khi ra ga trở lại trường cứ thấm thỏm theo ta mãi đến giờ.

Giống bà với mẹ năm xưa, ngày nghỉ cuối tuần ta chờ đón các con trở về. Chợ Tây, chợ Á, quanh quẩn vào gian bếp.  Cả tuần quen cơm Tây, ngày nghỉ phải nịnh cho chúng ăn đồ Việt. Với phở, nem cuốn, chả giò chúng háu ăn như giống Tây đã đành. Nhưng để chúng thích mắm tôm của mẹ, ưa mắm nêm của ba, biết xì xụp canh chua canh đắng, nhấm nháp thứ «cơm» vừa thơm vừa dính nhiều màu, biết thưởng thức thứ chè lỏng lẻo loằng ngoằng như «giun xanh» nào đâu dễ.  Cả một nghệ thuật dỗ dành giảng giải trường kỳ như truyền đạo. Khi chúng «kết» một món rồi là lập tức rối rít gọi điện khoe rầm họ hàng nội ngoại khắp các đại dương: Tự hào vì con ta còn nguyên hồn Việt

Lọ mọ hết xôi đỏ đến xôi vàng, bày vẽ chè đen chè trắng, rồi bánh cứng bánh mềm. Nấu dở mãi cũng ngon hay là ăn dở mãi cũng thành quen! Mỗi món nhắc đến một câu chuyện ngày xưa của mẹ. Chúng thuộc đến nỗi mình vừa mới bắt đầu: Ăn món này mẹ lại nhớ…Lập tức chúng đồng thanh: Hồi ấy bà ngoại các con thường…

Bánh đúc của mẹ chúng làm sao có thể là miếng bánh đúc nộm «mát rời rợi» của Vũ Bằng trong «Miếng ngon Hà Nội ». Nó là dư vị ký ức khay bánh đúc phủ đu đủ cắt hạt lựu non hồng trong hẻm của bà người Hoa ngồi góc đường giữa Cát Dài và Cát Cụt lúc nào cũng chi chít khách. Mình sẽ chẳng nhớ bánh đúc đến mức sang đây phải lặn lội tìm người Hoa để học và cặm cụi làm đến thế nếu như nó chẳng gợi đến một trận đòn rất đau của ba hồi nhỏ. Tội giấu một bài kiểm tra toán điểm hai dưới chiếu. Ba đánh rồi thương, bế con gái 9 tuổi trên tay cho đi ăn bánh đúc. Dầm nát bánh bằng chiếc nĩa cật tre ngà, nước mắt rơi hòa trong đĩa, mình thút thít : Mông con giờ chắc cũng nát như đĩa bánh đúc này. Những ngày dài cô đơn lênh đênh giữa biển, nhớ con gái cưng, ba nghĩ đến câu này lại rưng rưng. 

Chị hàng xóm bằng tuổi mình người Miên gốc Việt. Nhớ hồi mới chuyển về, hai chị em thường rủ nhau làm vườn vào giữa đêm lúc đất còn mềm hơi sương. Dựa lưng vào nhau cách hàng rào nghỉ, dưới vòm trời  trong chấm vụn sao, mình hỏi chị nhớ quê không? Chị trả lời giản đơn: Cả thời nhỏ lo chạy loạn, làm gì có quê mà nhớ! 

Vậy mà vườn rau của chị chẳng những tươi rau húng, rau mùi, tía tô, diếp cá…còn có cả đậu xanh cà tím và một giàn mướp xinh. Một hàng tre um tùm góc cuối vườn. Đêm trung thu, mình dạy lũ trẻ hai nhà chơi dung dăng dung dẻ, nu na nu nống, đánh chuyền. Chị cùng chơi, cười nắc nẻ như trẻ nhỏ, hàm răng trắng lấp lánh dưới trăng. Mời chị chiếc bánh khúc nóng vừa dỡ từ nồi hấp. Đưa ngang hà hít, chị níu chặt tay mình: Chị à, em nhớ, hồi nhỏ hình như em đã từng ăn thứ bánh này!

Nồi bánh khúc của mình dành đợi các con về từ đó có gia đình chị cùng chia sẻ xuýt xoa. Tất nhiên chẳng thể so bì với bánh khúc ngậm ngùi hư thực mỗi độ mùa sang của nhà văn nọ.  Lấy đâu ra cối Ninh Vân hay chõ gốm Hương Canh giữa trời Tây. Và hỡi ôi, không biết đến bao giờ mình mới tận mắt nhìn thấy rau tầm khúc! Chỉ có lá épinard giữ màu xanh ngọc. Nhưng bù lại, mình có nếp cái hoa vàng của thầy mẹ anh cậy mua từ mạn Tứ Xã- Lâm Thao, nơi người Việt trồng cấy trên thềm phù sa cổ sông Thao mấy nghìn năm có lẻ, có chiếc nia đan  cật tre trung du ngậm mưa phơi nắng bên dòng sông Đà miền Thanh Thủy của chị Ba…Tiêu đen tiêu trắng Quảng Trị mẹ gửi. Thếp lá chuối xanh thi thoảng  bạn chuyển máy bay từ đảo Point à Pitre về. Sáng đông chủ nhật, tuyết rơi  ngập trắng vườn, hai gia đình chị và mình quây bên nia bánh khúc. Ký ức tuổi thơ chị thấp thoáng hiện về cùng những món ăn quê.

Theo Blog của Nguyên Hùng


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

 

Tin mới gửi

Đăng ký thành viên

Thăm dò ý kiến

Theo bạn website này:

Giao diện đẹp, bố trí hợp lý

Mọi thứ tạm ổn

Cần bổ sung chức năng diễn đàn

Cũng bình thường

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 126

Máy chủ tìm kiếm : 120

Khách viếng thăm : 6


Hôm nayHôm nay : 8155

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 280587

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4702907